Tìm kiếm Blog này

Thứ Sáu, 20 tháng 7, 2012

TRIỆU CHỨNG VIÊM DA DỊ ỨNG




Triệu chứng bệnh viêm da cơ địa (chàm thể tạng) (17/07/2010)
Viêm da cơ địa (còn gọi là chàm thể tạng) là một dạng viêm da dị ứng mạn tính, bệnh thường xuất hiện ở trẻ em nhưng có thể kéo dài đến tuổi trưởng thành, một số ít trường hợp bệnh có thể xuất hiện ở người lớn. Biểu hiện lâm sàng của bệnh rất đa dạng, có thể chỉ đơn giản là các đám khô da mất sắc tố, nhưng cũng có thể biểu hiện rất nặng như đỏ da toàn thân.
Triệu chứng của bệnh
Biểu hiện rất khác nhau tùy thuộc vào giai đoạn diễn biến. Tổn thương da cấp tính hay gặp ở trẻ em, đặc trưng bởi các đám ban đỏ hình tròn, bị bong trợt da, trên bề mặt có các mụn nước và vảy tiết, xuất tiết nhiều dịch viêm và xung quanh bị phù nề. Giai đoạn này thường rất ngứa, nhất là về đêm, làm cho người bệnh bị mất ngủ, gãi nhiều có thể làm cho da bị trầy xước, nhiễm trùng.

Viêm da cơ địa

Bạn nên giảm đường và muối trong giai đoạn cấp tính vì lượng đường trong máu tăng cao sẽ gây ra hiện tượng quá mẫn cảm (dị ứng); còn lượng muối nhiều sẽ gây kích ứng thần kinh ngoại biên. - Kiêng những thức ăn, đồ uống có tính kích thích (như rượu, trà, cà phê, thuốc lá, tiêu, ớt...) hoặc có nhiều đạm (như tôm, cua, bò, gà, đồ hộp, lạp xưởng, chocolate, trứng, sữa...). - Nên dùng nhiều thực phẩm giàu vitamine A, B, C và các thức ăn dễ tiêu, có tác dụng chống táo bón (như cà chua, cam, chanh, khoai lang, mướp đắng...). - Trong trường hợp đang bị phù nề, rịn nước, nên giảm thức ăn có nhiều nước như canh, súp; uống ít nước.

Các thuốc trong điều trị viêm da cơ địa:
Glucocorticoid: bôi tại chỗ thường được sử dụng 2 lần mỗi ngày trong giai đoạn cấp. Sau khi bệnh đã được kiểm soát, có thể bôi cách ngày hoặc hai lần mỗi tuần tại nơi tổn thương để ngăn ngừa bệnh tái phát. Tác dụng phụ của glucocorticoid bôi tại chỗ tùy thuộc vào cường độ tác dụng và thời gian sử dụng thuốc, thường gặp nhất là rạn da, nổi trứng cá, giãn mạch, teo da... Những loại glucocorticoid có tác dụng mạnh chỉ nên dùng trong thời gian ngắn và tại những vùng dày sừng, không được dùng ở mặt và những vùng da mỏng.
Chiếu tia cực tím tại chỗ: được sử dụng trong những trường hợp nặng và không đáp ứng với các điều trị bằng thuốc. Tác dụng phụ hay gặp là nổi ban đỏ, rát và ngứa da, rối loạn sắc tố.
Thuốc kháng histamin: chủ yếu được dùng với mục đích giảm ngứa. Do ngứa thường tăng lên về đêm nên có thể sử dụng các loại thuốc kháng histamin có tác dụng an thần vào tối trước khi đi ngủ.

Ngoài ra, có thể dùng thuốc Glucocorticoid đường uống hoặc tiêm. Với loại thuốc này, dù cải thiện tốt các triệu chứng lâm sàng nhưng ít khi được sử dụng do bệnh thường tái phát mạnh hơn sau khi ngưng thuốc. Trong những trường hợp bệnh nặng, không đáp ứng với các điều trị tại chỗ, có thể dùng một đợt glucocorticoid đường uống ngắn ngày nhưng phải lưu ý giảm dần liều trước khi cắt. 

Bạn không nên tự ý sử dụng thuốc mà điều trị bệnh trở nên phúc tạp và kéo dài hơn. Trước khi sử dụng thuốc, bạn có thể cẩn thận đến các trung tâm chuyên khoa hàng đầu để chẩn đoán lại cho chính xác để dùng thuốc điều trị an toàn hiệu quả nhất.
Nguồn tin: VnMedia

                                  THUỐC CHỮA VIÊM DA CƠ ĐỊA DỊ ỨNG HIỆU QUẢ NHẤT

VIÊM DA DỊ ỨNG THỜI TIẾT



Chung sống với dị ứng da thời tiết


BS Nguyễn Thành - Trưởng phòng khám, Bệnh viện Da liễu T.Ư - cho hay, ngứa do thời tiết chỉ điều trị khỏi từng đợt, không thể chữa khỏi vĩnh viễn.


 Đối với một số người, khi thời tiết ấm lên, cơn ngứa cũng chấm dứt. Tuy nhiên, các bác sĩ khuyến cáo, bệnh nhân nên đi khám chuyên khoa để được chỉ định dùng thuốc, tránh để nhiễm trùng, viêm da.

Triệu chứng bệnh



"Tại sao cứ lạnh là tôi lại ngứa", "Tại sao tôi cứ bị ngứa đi lại một vài nơi trên cơ thể", "Có phải do môi trường sống ô nhiễm hay do gan của tôi kém nên tôi hay bị dị ứng?", "Tôi nghĩ, chắc do chồng tôi ở bẩn, ăn ở lăng nhăng nên mới bị ngứa như thế chứ?", "Con tôi bị viêm da thế này có phải do ngày xưa lúc mang bầu tôi không kiêng, vẫn ăn cay, ăn nóng không?"...

Đó là các câu hỏi, những điều băn khoăn thường có ở người bệnh. Đa số, nhiều người không biết mình bị dị ứng do thời tiết nên khi mắc bệnh thường suy đoán nguyên nhân lung tung và tự chữa.

Theo y học, bệnh viêm da do dị ứng thời tiết còn gọi là viêm da cơ địa. Bệnh còn gọi là chàm cơ địa hay chàm thể tạng là bệnh da mạn tính. Bệnh hay gặp ở những người có cơ địa dị ứng, hay bị những bệnh như hen, viêm da tiếp xúc, viêm mũi dị ứng.

Nguyên nhân của sự gia tăng các bệnh viêm da cơ địa dị ứng là do thời tiết khí hậu nóng ẩm khiến cơ thể mệt mỏi, chán ăn gây nên sự thay đổi cơ địa ở mỗi người. Một số vùng da phải tiếp xúc với kim loại như dây lưng, đồng hồ, các đồ trang sức... rất dễ bị nổi mụn và gây ngứa.

Triệu chứng của bệnh biểu hiện rất khác nhau tùy thuộc vào giai đoạn diễn biến. Tổn thương da cấp tính hay gặp ở trẻ em, biểu hiện rõ nhất là những đám ban đỏ hình tròn, bị bong trợt da, trên bề mặt có các mụn nước và vảy tiết, xuất tiết nhiều dịch viêm và xung quanh bị phù nề.

Giai đoạn này thường rất ngứa, nhất là về đêm, làm cho người bệnh bị mất ngủ, gãi nhiều có thể làm cho da bị trầy xước, nhiễm trùng. Giai đoạn mãn tính thường biểu hiện với các đám sẩn đỏ, dày sừng, bong vảy, rối loạn sắc tố da. Vị trí phân phối của tổn thương da phụ thuộc vào tuổi của bệnh nhân và mức độ bệnh.

Ở trẻ nhỏ, bệnh thường có xu hướng cấp tính và tổn thương thường xuất hiện ở mặt, da đầu, mặt và chân, tay. Ở trẻ lớn hoặc những người mà bệnh diễn biến kéo dài, tổn thương da thường khu trú ở nếp gấp của các chi, viêm da cơ địa ở người lớn thường chỉ biểu hiện đơn thuần ở bàn tay.

Không thể chữa khỏi  vĩnh viễn

Hiện tượng người bị mẩn ngứa toàn thân mỗi khi trời lạnh là do cơ thể quá mẫn cảm lại bị giãn mạch khiến chất huyết tương của máu tràn qua thành mạch xâm nhập vào các mô gây ngứa và sưng nề. Lúc đó, cơ thể bị dị ứng sản sinh ra chất histamin gây ngứa.

Thời tiết lạnh, độ ẩm cao nên da giảm tiết mồ hôi và chất bã nhờn, chất sừng của da bị mất nước, da trở nên khô hơn, đóng ít vảy. Lạnh khiến các protein trong cơ thể biến chất trở thành chất đối nghịch với cơ thể khiến cơ thể phản ứng bằng cách ngứa. Ngứa do lạnh có thể từ lâm râm đến dữ dội, bệnh nhân gãi làm cho da bị trầy xước, thậm chí còn gây ra những chấm xuất huyết dưới da.

Theo BS Nguyễn Minh Quang - Phó Giám đốc Bệnh viện Da liễu Hà Nội, có bệnh nhân bị dị ứng ở vùng kín, không chịu đựng nổi cơn ngứa nên gãi quá nhiều khiến vùng da chỗ đó mỏng nên bị tổn thương nặng. Để giảm những đợt ngứa rát cho bệnh nhân, bác sĩ kê đơn thuốc chống ngứa để bôi và thuốc chống dị ứng để uống.

Trên thế giới chưa có thuốc đặc trị căn bệnh này nên chỉ sử dụng thuốc kháng histamin để điều trị. Cần lưu ý, thuốc kháng histamin là thuốc bắt buộc phải được bác sĩ chuyên khoa da liễu chỉ định.

Bác sĩ Thành cho hay, ngứa do thời tiết chỉ điều trị khỏi từng đợt, không thể chữa khỏi vĩnh viễn. Đối với một số bệnh nhân, khi thời tiết ấm lên, cơn ngứa cũng chấm dứt. Tuy nhiên, các bác sĩ da liễu khuyến cáo, nếu bị ngứa do thời tiết rét nên đi khám chuyên khoa để được chỉ định dùng thuốc. Bởi lẽ, nếu gãi nhiều sẽ gây xước xát da khiến nhiễm trùng, viêm da.

Để hạn chế sự phát triển bệnh da trong trời rét, các bác sĩ da liễu khuyến cáo bệnh nhân hạn chế gãi, mặc đủ ấm, hạn chế mặc quần áo bằng chất liệu dễ gây kích ứng da, như vải bố, không mặc quần áo quá chật vì gây cọ xát lên da khiến da bị kích thích ngứa.

Đặc biệt cần tăng cường uống nước, ăn thêm hoa quả, ít sử dụng chất kích thích. Nếu bắt buộc phải tiếp xúc với chất tẩy rửa nên đeo găng tay. Tắm gội hàng ngày bằng dầu gội và sữa tắm do bác sĩ chuyên khoa chỉ định...


Các thuốc trong điều trị viêm da cơ địa

>>Glucocorticoid: Bôi tại chỗ thường được sử dụng 2 lần mỗi ngày trong giai đoạn cấp. Sau khi bệnh đã được kiểm soát, có thể bôi cách ngày hoặc hai lần mỗi tuần tại nơi tổn thương để ngăn ngừa bệnh tái phát.

Tác dụng phụ của glucocorticoid bôi tại chỗ tùy thuộc vào cường độ tác dụng và thời gian sử dụng thuốc, thường gặp nhất là rạn da, nổi trứng cá, giãn mạch, teo da... Những loại glucocorticoid có tác dụng mạnh chỉ nên dùng trong thời gian ngắn và tại những vùng dày sừng, không được dùng ở mặt và những vùng da mỏng.

>>Chiếu tia cực tím tại chỗ: Được sử dụng trong những trường hợp nặng và không đáp ứng với các điều trị bằng thuốc. Tác dụng phụ hay gặp là nổi ban đỏ, rát và ngứa da, rối loạn sắc tố.

>>Thuốc kháng histamin: Chủ yếu được dùng với mục đích giảm ngứa. Do ngứa thường tăng lên về đêm nên có thể sử dụng các loại thuốc kháng histamin có tác dụng an thần vào tối trước khi đi ngủ.

Lưu ý: Các thuốc điều trị trên cần được thực hiện theo đúng chỉ dẫn và phương pháp điều trị của bác sĩ.


Theo giadinh.net

VIÊM DA DỊ ỨNG TIẾP XÚC




Viêm da tiếp xúc (VDTX) là một trong những bệnh lý da liễu thường gặp nhất, đây là một phản ứng có hại cho da khi bề mặt da tiếp xúc trực tiếp với một tác nhân bên ngoài như các hóa chất lạ, tia cực tím, nhiệt độ…
Có 2 thể bệnh chính là do dị ứng và do kích ứng, trong đó thể bệnh thứ hai gặp phổ biến hơn. Phản ứng viêm trong VDTX do dị ứng gây nên do sự kết hợp giữa dị nguyên và kháng thể theo cơ chế miễn dịch, còn trong VDTX do kích ứng là sự phá hủy trực tiếp tổ chức da của tác nhân gây bệnh.
Viêm da dị ứng tiếp xúc có thể gây ra do thuốc (bôi ngoài da, nhỏ mắt) mỹ phẩm, đồ trang sức, hơi sơn, hóa chất, đặc biệt nó thường liên quan đến yếu tố nghề nghiệp (chiếm khoảng 7% các ca bệnh nghề nghiệp ở Mỹ). Ước tính trong môi trường có khoảng 2.800 loại hóa chất có khả năng gây ra phản ứng dị ứng tiếp xúc, tuy nhiên, khả năng này còn phụ thuộc vào nồng độ của hóa chất, thời gian tiếp xúc và tình trạng của bề mặt da.
Sau khi tiếp xúc với yếu tố gây bệnh từ vài giờ đến vài ngày, vùng da tiếp xúc bắt đầu xuất hiện phù nề, nổi ban đỏ, sẩn ngứa, mụn nước hoặc bọng nước. Nếu không được điều trị đúng, bệnh diễn biến kéo dài, vùng da tổn thương trở nên dày cứng, tăng sắc tố, bong vảy và nứt nẻ. Để xác định được nguyên nhân gây bệnh, cần phối hợp giữa khai thác tiền sử tiếp xúc của người bệnh với thăm khám lâm sàng và thử test áp với các dị nguyên nghi ngờ.
Dự phòng
Vấn đề quan trọng nhất trong điều trị và dự phòng viêm da dị ứng tiếp xúc là phải xác định được nguyên nhân gây bệnh để hướng dẫn người bệnh tránh tiếp xúc. Nhiều loại dị nguyên có thể có mẫn cảm chéo với nhau do có chung các yếu tố quyết định kháng nguyên, do đó người bệnh cũng phải được hướng dẫn cách tránh cả những dị nguyên, có mẫn cảm chéo với yếu tố mà họ bị dị ứng.
Ví dụ, một người bị dị ứng với benzocaine (một loại thuốc gây tê) cần phải được hướng dẫn để tránh tiếp xúc với procaine, các kháng sinh nhóm sulfamide, các thuốc nhuộm tóc có chứa P-phenylenediamine, các loại phẩm nhuộm aniline, các loại kem chống nắng chứa P-aminobenzoic acid…
Một số phương pháp cũng đã được thử nghiệm để bảo vệ da tránh tiếp xúc với dị nguyên gây bệnh như dùng kem bảo vệ, mang găng cao su…, tuy nhiên hiệu quả không rõ rệt.
Điều trị
Tuy nhiên, trong nhiều trường hợp, các triệu chứng VDTX vẫn kéo dài nhiều năm sau khi đã ngừng tiếp xúc với dị nguyên, đặc biệt là các trường hợp gây ra do yếu tố nghề nghiệp. Do đó, bên cạnh việc tránh tiếp xúc với dị nguyên, điều trị triệu chứng cũng có vai trò hết sức quan trọng.
Một điều đáng lưu ý những trường hợp được chẩn đoán và điều trị muộn, bệnh thường diễn biến rất dai dẳng kể cả khi người bệnh đã ngừng tiếp xúc với dị nguyên và được điều trị kịp thời cũng hết sức cần thiết. Glucocorticoid bôi tại chỗ là thuốc được sử dụng rộng rãi nhất trong điều trị các triệu chứng VDTX do có hiệu quả cao trong hầu hết các trường hợp.
Để hạn chế các tác dụng phụ (rạn da, teo da, giãn mạch, mất sắc tố…), thuốc nên được sử dụng 1-2 lần mỗi ngày và không dùng kéo dài quá 10 ngày. Tuy nhiên, trong những trường hợp có tổn thương da quá rộng, nên sử dụng glucocorticoid đường uống hoặc tiêm truyền với liều 1mg/kg/ngày, giảm dần liều và ngưng sau 14 đến 21 ngày.
Điều trị bằng chiếu tia cực tím UVB hoặc PUVA tại vùng tổn thương có thể được sử dụng cho những người bệnh mà vì lý do công việc không thể tránh được việc tiếp xúc với dị nguyên. Phương pháp điều trị này có thể giúp loại bỏ các triệu chứng cho dù vẫn tiếp tục tiếp xúc với dị nguyên.
Tai biến hay gặp là bỏng da, đục thủy tinh thể. Những trường hợp tổn thương da bị dày sừng có thể sử dụng các chất làm mềm và ẩm da (vaselin, lanplin). Nếu bệnh nhân ngứa nhiều gây ảnh hưởng đến sinh hoạt, nên sử dụng các thuốc kháng histamin uống, tránh dùng các thuốc kháng histamin hoặc thuốc gây tê bôi tại chỗ vì có thể có mẫn cảm chéo.
Cho đến nay, tất cả các phương pháp điều trị giảm mẫn cảm đặc hiệu đều không đem lại hiệu quả trong viêm da dị ứng tiếp xúc.
BS. NGUYỄN HỮU TRƯỜNG (BV. BẠCH MAI)
Báo Sức khỏe & Đời sống

VIÊM DA DỊ ỨNG Ở TRẺ EM




Chăm sóc trẻ viêm da dị ứng


Mùa đông, thời tiết lạnh và khô hanh là điều kiện thuận lợi cho bệnh viêm da dị ứng ở trẻ em phát triển. Bệnh thường bắt đầu trong năm đầu đời và có đến 85% trẻ mắc bệnh tiếp tục đến 5 tuổi. Thực tế trong chăm sóc bệnh. Thân nhân thường tự điều trị theo kinh nghiệm như đắp lá cây, bông giã nát hoặc hạt đậu nghiền lại kiêng nước, cữ gió làm bệnh nặng và có những biến chứng nguy hiểm.

Viêm da dị ứng tái phát nhiều lần

Đây là một rối loạn di truyền liên quan đến gen, đặc biệt ở gia đình có người bị suyễn và viêm mũi dị ứng. Bệnh cảnh toàn thể chia làm 3 giai đoạn dựa trên tuổi của trẻ bệnh, mỗi nhóm có sự phân bố tổn thương khác nhau.
Giai đoạn nhũ nhi: bệnh thường gọi là lác sữa, bắt đầu từ 1 – 6 tháng tuổi và kéo dài đến 2 – 3 năm. Đặc trưng bởi những đốm da đỏ sẩn nước, sau đó rỉ nước và đóng vảy. Phân bố trên má, trán, da đầu, thân người, nếp duỗi ở chân tay và thường đối xứng 2 bên.
Giai đoạn thiếu niên, khi viêm da dị ứng xảy ra ở nhóm trẻ lớn hơn, từ 4 – 10 tuổi. Đặc điểm tổn thương là viêm da khô, dày từng mảng tròn. Phân bố trên cổ tay, mắt cá chân, mặt trước xương trụ và vùng khoeo.
Giai đoạn trưởng thành khi tổn thương da ở tuổi 12 và tiếp tục vô thời hạn. Những vị trí thường gặp ở vùng duỗi cánh tay, cổ và chân. Đôi khi thấy ở mặt lưng cánh tay, bàn chân và kẽ ngón tay chân. Dạng mãn tính viêm da khô, nứt nẻ, tăng sừng.
Ngứa dữ dội là dấu hiệu quan trọng có thể thấy được qua tình trạng trẻ bị kích thích, cào da đến chảy nước và chà vào những đồ vật gần đó. Gãi ngứa không cầm được thường xảy ra ban đêm khi trẻ ngủ. Những dấu hiệu khác như da bị khô, hóa sừng, dày sừng nang lông, đóng mài dày trên bề mặt duỗi của chi, những đốm da mất sắc tố. Các dấu hiệu đặc trưng cho dị ứng như nếp gấp đôi bên dưới mắt, quầng thâm mắt, đường nứt chỗ nối loa tai với mặt cũng được thấy ở nhiều trẻ bệnh.
Đa số trẻ bị viêm da dị ứng đều khỏi bệnh và có làn da bình thường khi trưởng thành. Tuy nhiên, ngứa dữ dội và da xấu xí trong những đợt bùng phát làm cho cha mẹ và cả đứa trẻ cảm thấy rất khó chịu và mặc cảm. Tổn thương đóng mài trên da thường tái đi tái lại, xuất hiện nhiều lần kể cả khi vùng da bệnh đã lành. 75% các trường hợp bị viêm da dị ứng giai đoạn thiếu niên cải thiện ở tuổi 10 – 14 tuổi. Những trường hợp còn lại có thể diễn tiến thành viêm da mãn ở người lớn.

Thức ăn dị ứng làm bệnh nặng hơn

Những nguyên nhân làm tổn thương da tái phát thường gặp là khi da bị khô, do bụi bẩn hoặc ứ mồ hôi. Thức ăn và dị nguyên trong không khí cũng có vai trò kích gợi bệnh bùng phát. Những nghiên cứu gần đây cho thấy, thức ăn dị ứng là thủ phạm làm bệnh nặng hơn trong 40% các trường hợp.

Dễ bị bội nhiễm

Làn da của trẻ bị viêm da dị ứng thường nhạy cảm hơn các trẻ khác với các chất kích thích như: hóa chất, xà phòng, cồn sát trùng và các sản phẩm chăm sóc da. Các chức năng bảo vệ da cũng trở nên yếu ớt trước các tác nhân vi trùng như: tụ cầu vàng, virus như herpex simplex, u mềm lây nhiễm và nấm. Hơn 90% trẻ bệnh tái đi tái lại có hiện diện nhiều tụ cầu khuẩn thường trú trên da. Để trẻ gãi ngứa nhiều gây trầy xước da, hoặc tự điều trị không đúng sẽ dẫn đến biến chứng nhiễm trùng làm vết thương trở nên đau nhức, chảy máu và hóa mủ, trẻ sốt cao do nhiễm trùng huyết rất nguy hiểm

Chăm sóc trẻ bị viêm da dị ứng tại nhà

Viêm da dị ứng làm mất nước, khô da, gây tổn thương dạng khe nứt nhỏ trên da là đường vào cho các tác nhân kích thích, dị nguyên và vi trùng. Chăm sóc tại nhà thích hợp rất quan trọng để giúp trẻ dễ chịu, mau lành và tránh những biến chứng nguy hiểm. Giữ sạch và làm ẩm da nhằm duy trì chức năng hàng rào bảo vệ của da là biện pháp cơ bản của điều trị bệnh. Các biện pháp khác là tránh chất kích thích, dị nguyên đặc hiệu và điều trị giảm ngứa, kháng viêm, kháng sinh theo hướng dẫn y tế.
- Làm sạch da: tắm rửa trẻ hàng ngày, lau mặt bằng khăn nhúng nước ấm. Ngâm vùng da tổn thương nặng trong nước ấm 15 – 20 phút, sau đó lau khô nhanh và ngay lập tức bôi chất làm ẩm để ngăn cản tình trạng bốc hơi làm khô da. Ngâm da 1 – 3 lần/ngày tùy độ nặng của bệnh.
- Bôi chất làm ẩm: để duy trì độ ẩm ở da suốt cả ngày cần bôi các chất làm ẩm dạng dung dịch, dầu, kem hoặc thuốc mỡ theo hướng dẫn của y tế ngay sau khi tắm. Thời tiết khô hanh nên chọn loại thuốc mỡ, vì thành phần có ít tá dược nhất và tác dụng kết dính nhiều hơn.
- Giảm ngứa và kích ứng: duy trì giấc ngủ bình thường và ổn định tâm lý trẻ, vì stress cũng là một nguyên nhân dẫn đến thói quen gãi ngứa ở trẻ. Cắt móng tay cho trẻ, mang bao tay, vớ ban đêm để tránh tổn thương da do gãi ngứa. Thuốc kháng histamin có thể dùng hỗ trợ. Chất tẩy rửa, hóa chất, xà phòng, cồn và các sản phẩm chăm sóc da phải tránh dùng. Chọn quần áo thấm mồ hôi, cho trẻ ở phòng máy lạnh để giảm ra mồ hôi. Tránh những thức ăn dị ứng. Không cho trẻ chơi dưới đất, không chơi với súc vật hay thú nhồi bông.
- Chỉ bôi thuốc kháng viêm, kháng sinh theo chỉ định của bác sĩ, lưu ý không pha trộn hay bôi cùng với chất làm ẩm vì sẽ làm giảm hiệu quả điều trị. Đưa trẻ đến cơ sở y tế khi có dấu hiệu sốt, ngứa nhiều phải thức giấc ban đêm, tổn thương da trở nên đỏ hơn và chảy máu, có mủ, đóng vảy màu vàng, hoặc nếu tổn thương da không giảm sau 1 tuần để được khám và điều trị kịp thời.
BS.CK2. NGUYỄN THỊ KIM THOA

KINH NGHIỆM CHO NHỮNG NGƯỜI VIÊM DA CƠ ĐỊA



Tôi xin chia sẻ với quý vị một kinh nghiệm của bản thân tôi khi điiều trị bệnh này:thứ nhất tâm lý các bạn không nên hoang mang vì tâm lý căng thẳng sẽ càng làm cho bệnh trầm trọng hơn,việc chọn lựa phương pháp và thuốc chữa cũng cực kì quan trọng,bản thân khi tôi bị bệnh này gặp những biểu hiện là lúc đầunhững đám ban đỏ hình tròn, bị bong trợt da, trên bề mặt có các mụn nước và vảy tiết, xuất tiết nhiều dịch viêm và xung quanh bị phù nề.sau đó có các đám sẩn đỏ, dày sừng, bong vảy.tôi rất tích cực đến viện da liễu quốc gia nhưng chữa mãi không khỏi,tình cờ có chị bạn dạy ở trường y mách cho một chỗ chữa bằng thuốc da truyền của người Hoa tôi tìm đến dùng thử.thật không ngờ sau chưa đến một tháng bệnh đã khỏi hẳn mà theo chị đó thì sẽ không bao giờ bị tái phát nữa.tôi mừng lắm viết bài này để chia sẻ với những bạn bị căn bệnh quái ác này như tôi.tôi sẵn sàng chia sẻ kinh nghiệm cho các bạn 0916 02 06 08 Bằng giảng viên trường cao đẳng nghề công thương,con muốn mua thuốc thì gọi điện hoặc đến trực tiếp nhà Bs Phượng số 658 đường láng đống đa hà nội sdt 0936 145 657.chúc các bạn mau khỏi

HỎI ĐÁP VỀ BỆNH VIÊM DA CƠ ĐỊA DỊ ỨNG



Viêm da dị ứng là biểu hiện của dị ứng ở da, có yếu tố di truyền và đáp ứng quá mức đối với các kháng nguyên trong môi trường. Bệnh hay gặp ở người có bệnh sử cá nhân hay tiền sử gia đình về các chứng bệnh dị ứng có liên quan như hen suyễn hoặc do tiếp xúc với các chất, bụi, phấn hoa, cánh bướm, thực phẩm lạ... là tác nhân gây dị ứng. Vì nhiều nguyên nhân gây bệnh nên việc điều trị vô cùng phức tạp. Ca bệnh được đề cập trong bài viết là một trường hợp điển hình.

Một trường hợp dị ứng đặc biệt

Bệnh nhân Nguyễn P.S. nam 34 tuổi ở Hà Nội. Bệnh nhân có tiền sử viêm mũi dị ứng, hen phế quản, viêm da dị ứng, trầm cảm nhiều năm nay. Đã khám và điều trị nhiều nơi… tuy nhiên bệnh không kiểm soát được. Vừa qua, bệnh nhân nhập viện trong tình trạng ngứa nhiều, tổn thương nứt da, chảy dịch kèm bong vảy toàn thân, nhiều nhất vùng da đầu, mặt, cổ, lưng, tay, chân (ảnh). Kèm theo bệnh nhân có cảm giác dị ứng với nhiều thuốc, thức ăn, quần áo và chăn màn... Sau khi khám và làm các xét nghiệm kết quả chẩn đoán: viêm mũi dị ứng; hen phế quản; viêm da dị ứng nặng trên bệnh nhân trầm cảm... Tại Trung tâm Dị ứng - MDLS Bệnh viện Bạch Mai, bệnh nhân đã được điều trị corticosteroid toàn thân, kháng histamin, protopic 0.1%. Physiogel lotion, ICS + LABA, antileukotriene phối hợp với liệu pháp tâm lý. Sau 2 tuần điều trị, bệnh nhân được ra viện.
Bệnh nhân S. trước khi điều trị.

Bệnh khá phổ biến

Viêm da dị ứng khá phổ biến, đặc biệt ở các nước khí hậu khô, các nước có nền công nghiệp đang phát triển. Những năm gần đây, viêm da dị ứng ngày càng tăng tại Việt Nam. Viêm da dị ứng có thể gặp ở mọi lứa tuổi, nhưng chủ yếu khởi phát ở trẻ em, 45% trẻ em khởi phát bệnh trước 6 tháng tuổi, 60% trước 1 tuổi và 85% trước 5 tuổi, chỉ có khoảng 16,8% khởi phát muộn ở tuổi trưởng thành. Không có sự khác biệt nhiều về giới và chủng tộc, tuy nhiên khác nhau ở các khu vực địa lý do sự khác nhau về điều kiện môi trường.

Nguyên nhân gây bệnh

Viêm da dị ứng là một bệnh phức tạp do nhiều nguyên nhân gây ra. Trong đó vai trò của gen tương tác với yếu tố môi trường là cơ chế bệnh sinh chính của bệnh. Các dị nguyên không khí như bọ nhà, lông chó, lông mèo, nấm mốc và một số dị nguyên thức ăn được nghiên cứu là những dị nguyên đóng vai trò chủ yếu trong các đợt cấp của bệnh, đôi khi có bội nhiễm vi khuẩn chủ yếu là chủng tụ cầu vàng.

Tiêu chuẩn chẩn đoán

Viêm da dị ứng là bệnh viêm da mạn tính khó chẩn đoán do tính đa dạng về mặt lâm sàng. Wiliams và cộng sự đã đưa ra các tiêu chuẩn chẩn đoán dựa trên đặc điểm lâm sàng chính của bệnh và được sử dụng rộng rãi trên toàn thế giới như: Ngứa kết hợp với từ 3 tiêu chuẩn sau trở lên; Tiền sử có các tổn thương da ở mặt trước khuỷu tay, kheo chân, mặt trước mắt cá chân hoặc vùng quanh cổ, mắt; Tiền sử hen phế quản, sốt mùa; Tiền sử khô da; Khởi phát bệnh sớm trước 2 tuổi; Khám thấy tổn thương da điển hình vùng má, trán và mặt ngoài tay chân ở trẻ dưới 4 tuổi.
Và kết quả sau 2 tuần điều trị.

Phương pháp điều trị viêm da dị ứng?

Điều trị viêm da dị ứng còn nhiều khó khăn và cần phối hợp điều trị bằng nhiều phương pháp.

Hội Dị ứng miễn dịch châu Âu và Hội Dị ứng - Hen phế quản Mỹ vừa đưa ra hướng dẫn điều trị theo các bước điều trị từ bước 1 đến bước 4 tùy theo mức độ nặng của bệnh. Thuốc sử dụng điều trị viêm da dị ứng bao gồm: thuốc bôi corticosteroid, ức chế calcineurin, doxepin, kem kháng sinh khi có bằng chứng bội nhiễm, sử dụng tia UV với liều điều trị, thuốc uống kháng histamin, kháng sinh nếu tình trạng bội nhiễm nặng không kiểm soát được bằng kháng sinh tại chỗ. Thuốc ức chế miễn dịch đường uống như corticosteroid, cyclosporine A, azathioprine, điều trị giải mẫn cảm đặc hiệu với dị nguyên khi có các bệnh phối hợp như hen phế quản, viêm mũi dị ứng. Trường hợp bệnh nhân nặng không kiểm soát được bằng một loại thuốc đơn độc, bệnh nhân sẽ được chỉ định liệu pháp điều trị kết hợp nhiều thuốc.
Ngoài ra, tư vấn bệnh nhân và gia đình nhằm nâng cao hiểu biết của bệnh nhân trong việc kiểm soát các yếu tố làm nặng bệnh như vệ sinh môi trường sống, xây dựng chế độ ăn giàu dưỡng chất, không hút thuốc lá, rượu bia, không mặc quần áo có chất liệu tổng hợp, len, nên sử dụng sữa tắm trung tính, nước tắm có độ nóng vừa phải để duy trì lớp bảo vệ sinh lý có tính acid của da. Chăm sóc da bằng kem dưỡng ẩm, hydrat hóa, cũng như để bảo vệ da khỏi sự tác động của các dị nguyên. 


Khuyến cáo của bác sĩ đối với bệnh nhân viêm da dị ứng

- Ðối với cha mẹ có con có các dấu hiệu ngứa nhiều, kèm ban đỏ có thể có kèm bong da hoặc mụn nước ở vùng trán, má hoặc da đầu, cổ, cánh tay, chân nên đưa con tới khám bác sĩ chuyên khoa để được chẩn đoán và điều trị kịp thời.

- Bệnh nhân và người chăm sóc phải nâng cao sự hiểu biết về bệnh viêm da dị ứng để tránh các nguy cơ làm bệnh nặng lên như chế độ ăn hợp lý, quần áo, vệ sinh môi trường sống xung quanh, tránh các tác hại do nghề nghiệp, không hút thuốc lá cả chủ động và thụ động.

- Viêm da dị ứng là bệnh không chữa khỏi được, chỉ có thể kiểm soát triệu chứng nên bệnh nhân cần tuân thủ hướng dẫn điều trị của bác sĩ chuyên khoa.

- Khám lại bác sĩ chuyên khoa khi có dấu hiệu đợt cấp của bệnh không kiểm soát được tại nhà.

PGS. TS. Nguyễn Văn Đoàn - BS. Bùi Văn Khánh
(Trung tâm Dị ứng - MDLS Bệnh viện Bạch Mai)
--------

Hỏi đáp thêm



Bệnh viêm da cơ địa còn gọi là chàm cơ địa hay chàm thể tạng là bệnh da mạn tính. Bệnh hay gặp ở những người có cơ địa dị ứng, hay bị những bệnh như hen, viêm da tiếp xúc, viêm mũi dị ứng.


Nguyên nhân của sự gia tăng các bệnh viêm da cơ địa dị ứng là do thời tiết khí hậu nóng ẩm khiến cơ thể mệt mỏi, chán ăn gây nên sự thay đổi cơ địa ở mỗi người. Một số vùng da phải tiếp xúc với kim loại như dây lưng, đồng hồ, các đồ trang sức... rất dễ bị nổi mụn và gây ngứa.

Triệu chứng bệnh


Triệu chứng của bệnh biểu hiện rất khác nhau tùy thuộc vào giai đoạn diễn biến. Tổn thương da cấp tính hay gặp ở trẻ em, biểu hiện rõ nhất là những đám ban đỏ hình tròn, bị bong trợt da, trên bề mặt có các mụn nước và vảy tiết, xuất tiết nhiều dịch viêm và xung quanh bị phù nề.


Giai đoạn này thường rất ngứa, nhất là về đêm, làm cho người bệnh bị mất ngủ, gãi nhiều có thể làm cho da bị trầy xước, nhiễm trùng.

Giai đoạn mãn tính thường biểu hiện với các đám sẩn đỏ, dày sừng, bong vảy, rối loạn sắc tố da. Vị trí phân phối của tổn thương da phụ thuộc vào tuổi của bệnh nhân và mức độ bệnh.

Ở trẻ nhỏ, bệnh thường có xu hướng cấp tính và tổn thương thường xuất hiện ở mặt, da đầu, mặt và các chi. Ở trẻ lớn hoặc những người mà bệnh diễn biến kéo dài, tổn thương da thường khu trú ở nếp gấp của các chi, viêm da cơ địa ở người lớn thường chỉ biểu hiện đơn thuần ở bàn tay.


Cách điều trị


Để chữa bệnh nhanh cần phải xác định nguyên nhân để tránh tiếp xúc với những nguyên nhân gây bệnh.

Những loại thức ăn làm nặng bệnh cần phải được loại trừ khỏi chế độ ăn của người bệnh, ở trẻ em cần lưu ý có các thức ăn thay thế để tránh cho trẻ bị suy dinh dưỡng.

Trong trường hợp bụi nhà là thủ phạm cần khuyên người bệnh lau rửa giường, thay ga đệm hằng tuần, dùng quạt gió để giảm độ ẩm trong nhà... Tránh các sang chấn tình cảm ảnh hưởng đến viêm da cơ địa. Không giống như trong hen phế quản và viêm mũi dị ứng, các biện pháp điều trị giảm mẫn cảm đặc hiệu không có hiệu quả với viêm da cơ địa.

Các thuốc trong điều trị viêm da cơ địa:

Glucocorticoid: bôi tại chỗ thường được sử dụng 2 lần mỗi ngày trong giai đoạn cấp. Sau khi bệnh đã được kiểm soát, có thể bôi cách ngày hoặc hai lần mỗi tuần tại nơi tổn thương để ngăn ngừa bệnh tái phát.


Tác dụng phụ của glucocorticoid bôi tại chỗ tùy thuộc vào cường độ tác dụng và thời gian sử dụng thuốc, thường gặp nhất là rạn da, nổi trứng cá, giãn mạch, teo da... Những loại glucocorticoid có tác dụng mạnh chỉ nên dùng trong thời gian ngắn và tại những vùng dày sừng, không được dùng ở mặt và những vùng da mỏng.

Chiếu tia cực tím tại chỗ: được sử dụng trong những trường hợp nặng và không đáp ứng với các điều trị bằng thuốc. Tác dụng phụ hay gặp là nổi ban đỏ, rát và ngứa da, rối loạn sắc tố.

Thuốc kháng histamin: chủ yếu được dùng với mục đích giảm ngứa. Do ngứa thường tăng lên về đêm nên có thể sử dụng các loại thuốc kháng histamin có tác dụng an thần vào tối trước khi đi ngủ.

Ngoài ra, có thể dùng thuốc Glucocorticoid đường uống hoặc tiêm. Với loại thuốc này, dù cải thiện tốt các triệu chứng lâm sàng nhưng ít khi được sử dụng do bệnh thường tái phát mạnh hơn sau khi ngưng thuốc. Trong những trường hợp bệnh nặng, không đáp ứng với các điều trị tại chỗ, có thể dùng một đợt glucocorticoid đường uống ngắn ngày nhưng phải lưu ý giảm dần liều trước khi cắt.

Bạn đã đi khám và đã được chẩn đoán bệnh, vì vậy bạn nên kiên trì điều trị theo chỉ dẫn của bác sĩ, hoặc bạn có thể đi khám tại Bệnh viện Da liễu Trung ương để được tư vấn điều trị cụ thể hơn!

(Tổng hợp)